人生の時間は有限!
20代は、純粋に自分の可能性を信じられる時代です。
「こんなことができるんじゃないか」というようなイメージがあって、それに向かって進んでいけた人も多かったでしょう。それが、「ちょっと無理かもしれない」という感覚が芽生えてくるのが30代です。
実際、やりたいことをやっているように見える人でも、30代になると、「やりたいことをすべてやっている時間はないな」と感じはじめます。もしかしたら、自分のやりたいことができている人ほど、その感覚は強いかもしれません。アートの世界に興味を持ったりもするでしょう。スポーツもやりたいかもしれない。宗教的なことにも関わりたいと思うかもしれない。
旅行に行ければラッキー! 夢や希望はぐっと現実的になり、「1年に1回海外旅行できるぐらいの自分の収入や体力、趣味嗜好などを考えてみると、やりたいことを全部やっていこうとしたら、十分な時間はない」ということに気づくわけです。そうした「限界があること」を体感できるようになるのが30代です。
たとえば素敵な人にめぐり会ったとしても、全員と結婚できるわけではないでしょう。いまの日本の制度や文化では、いろいろ面倒なことが出てきます。子どもを持つつもりでも、人によっては5人欲しいという人がいるかもしれない。
Tuổi 20 là giai đoạn con người có thể hoàn toàn tin tưởng vào tiềm năng của bản thân. Khi ấy, nhiều người mang trong mình những hình dung như: "Biết đâu mình có thể làm được những điều như thế này." Họ tiến bước hướng tới những mục tiêu ấy với đầy hy vọng.
Thế nhưng, đến tuổi 30, một cảm giác mới bắt đầu nảy sinh: "Có lẽ điều đó hơi quá sức mình."
Trên thực tế, ngay cả những người mà nhìn bề ngoài có vẻ đang làm đúng điều mình mong muốn thì khi bước sang tuổi 30 cũng bắt đầu cảm thấy: "Mình không có đủ thời gian để làm tất cả những điều mình muốn." Có lẽ, những người càng làm được điều mình mong muốn thì cảm giác ấy lại càng mạnh mẽ hơn.
Họ có thể bắt đầu hứng thú với thế giới nghệ thuật. Cũng có thể muốn chơi thể thao. Hoặc cũng có thể muốn tìm hiểu, tham gia vào những hoạt động liên quan đến tôn giáo hay đời sống tinh thần.
Chỉ cần mỗi năm có thể đi du lịch nước ngoài một lần cũng đã là may mắn rồi. Đến tuổi 30, những ước mơ và hy vọng trở nên thực tế hơn rất nhiều. Khi cân nhắc thu nhập, thể lực, sở thích và lối sống của bản thân, người ta nhận ra rằng nếu cố gắng thực hiện tất cả những điều mình muốn thì sẽ không có đủ thời gian. Chính ở độ tuổi 30, con người bắt đầu cảm nhận được một cách rõ ràng rằng cuộc sống luôn có những giới hạn.
Ví dụ, dù có gặp được rất nhiều người tuyệt vời thì cũng không thể kết hôn với tất cả họ. Trong bối cảnh hệ thống pháp luật và văn hóa của Nhật Bản hiện nay, điều đó sẽ kéo theo rất nhiều vấn đề phức tạp.




